Tiếc rằng, đây lại là những thứ ầm ĩ nhất trong làng âm nhạc từ một thập niên trở lại đây
Phát ngôn của ông tất nhiên gây tranh cãi, có thể gây thương tổn tình cảm vì đụng chạm đến những giá trị đang được một bộ phận đám đông ưa thích.
Và rõ ràng, khi khoác vào chiếc áo thiên nga, công cụ bị lầm lẫn thành mục đích, tiếng hát dù bay cao đến mấy cũng chẳng thể nào giấu được sự trống và vô hồn của chính nó Minh Chánh Quý độc giả có thể phản hồi tới người viết qua địa chỉ email: minhchanh. Mặt khác, tính giải trí bấy lâu vẫn được mong một giá trị nào đó của âm nhạc hiện đại, chí ít là giá trị thương nghiệp mà các nhân vật trong làng tiêu khiển đang theo đuổi bằng mọi giá.
Nhưng chắc chắn, bằng sức nặng của tuổi tác, uy tín nghề và nhân cách đáng kính, ông khiến một số đông lớn hơn cảm thấy thỏa lòng vì đã nói giúp họ những gì “ấm ức” bấy lâu nay. Nhìn qua cách phản ứng bằng bức tâm thư với lời lẽ đầy hằn học và bất kính của Đàm Vĩnh Hưng đối với nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, người ta có thể tin anh ta là một trường hợp ngộ nhận như vậy.
“Thật ra, giọng Đàm Vĩnh Hưng nửa Nam nửa Bắc, cách thức hát cũng không có và lối hát cũng vậy. Bây giờ, nhạc để xem nhiều hơn là để nghe. Là người có hơn 60 năm tuổi nghề, cũng gần bằng thời gian sinh hoạt âm nhạc ở Sài Gòn bắt đầu rộn ràng với những phòng trà đầu tiên, nên cái nhìn của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 cũng là cái nhìn có chiều kích thời kì.
Có thể hiểu họ từ chối việc xem những màn trình diễn hú hét kịch tính một cách giả tạo, lấy những màn múa phô diễn thân và những trò trang hoàng sàn diễn để khỏa lấp giọng ca khều khào…là những thứ thuộc về âm nhạc. Tiếng hát cũng chính là tiếng lòng được cất lên vậy. Nhưng điều không may là trong môi trường âm nhạc mà truyền thông và danh hiệu có thể được mua, cuộc sống xa hoa mang lại sự ngạo mạn, một vài người đem thế cuộc và tiếng hát ra múa may quay cuồng mua vui cho đám đông thỉnh thoảng tưởng mình là những nghệ sĩ làm nghệ thuật thực thụ.
Hồi xưa, Đàm Vĩnh Hưng mà đi hát thì chỉ xứng là ca sỹ loại C hát lót chứ không được vào hạng ca sỹ chính của phòng trà đâu!”.
Trong một lúc thành thật và thẳng tắp với những suy nghĩ của mình, vị nhạc sĩ 74 tuổi hiền lành và kín đáo đã san sớt như vậy trên một tờ báo điện tử. Cảm nhận và diễn từ ngắn gọn, rõ ràng của của ông rõ ràng giúp giải thích được thiên hướng tìm về nhạc xưa để hát lại, nghe lại ngày một phổ thông gần đây.
Cũng như vì lẽ cấm kỵ không nên công khai những nhận xét quá chính trực giữa những người nức danh với nhau, mà hãy để chuyện diễn ra nơi hậu trường. Vn. Người ta làm giải trí kiếm tiền, coi qua rồi bỏ chứ hiếm người tâm huyết làm nghệ thuật”.
Thời của ông, thời mà ông nói Đàm Vĩnh Hưng chỉ xứng là ca sĩ loại C hát lót, các danh ca từ Thái Thanh, Lệ Thu, Hoàng Oanh, Thanh Thúy đến Thanh Tuyền, Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Giao Linh…ngoài nhân kiệt thiên tư còn cần thêm chũm rèn luyện vượt bậc không ngừng để làm nên sự nghiệp và giọng hát để đời.
Dang@vietnamnet. Thế nên cũng là dễ hiểu khi ông thấy “Việt Nam ngày nay chỉ có tiêu khiển, không có nghệ thuật. Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, người gần đây gây ra vụ miệng tiếng hôn sư thầy trên sàn diễn Ông cũng nhận xét nhiều ngôi sao nhạc Việt hôm nay như Thanh Lam, Mỹ Linh, Hồng Nhung, Trần Thu Hà, Bằng Kiều, Mỹ Tâm, Hồ Ngọc Hà là phô diễn kỹ thuật, khoe giọng, diễn kịch, đẹp và giỏi múa, mà không chăm chú đến nhạc cảm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét