Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Ngòi cá biệt bút sắc trên những trang văn đẹp.

Ông nhận xét trúng và phần nào bao quát những ý kiến khác: Hồ Quang Lợi nắm bắt nhanh thiên hướng quy luật của sự kiện trong một rừng thông tin; tiếp cận nhiều lĩnh vực từ chính trị, ngoại giao tới kinh tế, từng lớp, văn hóa diễn đạt rõ tầm nhìn của một nhà báo sắc sảo

Ngòi bút sắc trên những trang văn đẹp

Lúc đó, cây bút chính luận áo lính đã cho rằng, thật ra khi viết ông không hề nghĩ đến một kết cấu như vậy, chỉ là sự cụ thể hóa của tư duy và cảm xúc. Hơn 10 năm trước, một giảng sư của Học viện Báo chí và Tuyên truyền có phân tích bài bình luận của Hồ Quang Lợi bằng một sơ đồ khai triển giúp sinh viên nhận dạng loại thể.

Đi những bước đi cơ học và cả những chuyến đi dài trong tâm tưởng như nhà báo Hồ Quang Lợi đã đi. Bất giác muốn đứng dậy mà đi, mà viết. Nhà báo Hồ Quang Lợi có lời chia sẻ dễ hiểu: truyền giáo và báo chí là hai công việc gắn bó chặt chịa với nhau.

Ông viết báo nhưng rất có văn, chính điều đó làm nên sự trải qua cho tác phẩm. Nhà báo Hồ Quang Lợi là người lính nên trang viết của ông giao hội đầy đủ những phẩm chất: Rõ ràng, kiên định và cũng đầy chất thơ, chất lãng mạn. Và ở cương vị mới tôi vẫn không rời báo chí, không bỏ bút một ngày nào. Cuộc ra mắt sách hôm ấy còn nhận thêm nhiều lời nhiệt huyết của những người bạn, người đồng chí - nhưng đều là những nhà báo nặng lòng với nghề.

Tác phẩm của Hồ Quang Lợi đáp ứng nhiều đối tượng bạn đọc. Trong đó, ngòi bút chính luận trở thành trầm lắng hơn trước những vấn đề đời sống xã hội day dứt như "Châu Bình - đất, ngọc và máu", "Kỳ vọng Hà Nội xanh"; những cuộc ngược dòng với lịch sử như "Lam Hạ - thời tóc xanh, máu lửa" và những trằn trọc muôn thuở là "Trường Sa trong tim ta". Giáo sư Vũ Khiêu coi nhiều bài báo của Hồ Quang Lợi "còn là những bài văn đầy mỹ cảm".

Quả là khó mà không xao động trước hình ảnh "chiếc lá xanh bay trong buổi bình minh oắt" - một chiếc mũ tai bèo mà người lính đảo liệng xuống cho ca sĩ Thanh Thanh Hiền trong nỗi nghẹn ngào chia tay không sao giờ gặp lại, mà tác giả đã chớp được và lưu lại trên trang sách.

Thi sĩ Hữu Thỉnh, chủ toạ UB Toàn quốc liên hợp các Hội VHNT Việt Nam, chủ toạ Hội Nhà văn Việt Nam tới dự với tư cách là một bạn đọc.

Và toàn bộ mọi ngẫm nghĩ đều trải trên những trang văn có hồn. Cùng trân trọng trước sự bền bỉ của nhà báo Hồ Quang Lợi, nhưng các ý kiến cũng chung một câu hỏi: Ông lấy đâu ra thời gian để viết trong điều kiện công tác bận rộn như giờ? giả dụ 3 cuốn sách trước ra vào thời điểm Hồ Quang Lợi đang ở giữa trận mạc báo chí thì việc đó dễ hiểu hơn.

Công chúng vẫn tìm thấy điểm tựa từ nhà báo khi ông chỉ ra nhiều khía cạnh trong "tính mỏng manh, dễ bị tổn thương của thế giới hiện đại". Đọc "Những chân trời cuộn sóng" cũng như đọc các tác phẩm trước của nhà báo Hồ Quang Lợi thấy rõ một năng lượng sống, nghĩ, viết chan chứa.

Có một ý kiến khá độc đáo thế này: Bài viết của Hồ Quang Lợi đôi khi giống như một chiến dịch, một trận đánh với một tư duy mạch lạc nhưng lắm khi lại rất ngoắt ngoéo để dẫn dắt và khiến độc giả đi đến nhấn quan điểm mạnh mẽ của tác giả.

Song đó không phải là một sự dàn trận công nghệ, không cảm xúc. Thế mới biết, cái lý của tồn tại nằm ngay trong những điều thực thụ là tâm địa! Tác phẩm "Những chân mây cuộn sóng" ra mắt dịp này gồm 5 phần, trong đó "Cuồng phong sự thế", "Hiện thực và góc nhìn" tiếp chuyện diễn đạt sở trường bình luận quốc tế của Hồ Quang Lợi.

Bên cạnh đó, một phần những ngẫm ngợi mang nhiều nét mới của ông nằm ở "Một thời và mãi mãi", "Dấu ấn những con người" và "Hà Nội yêu". Nhưng hai cuốn gần đây quả thật là đáng nể, vì ở cương vị Trưởng ban truyền đạo Thành ủy thì thời kì sẽ không bao giờ chịu chia sẻ cho những điều không phải là trọng yếu, máu thịt.

Công chúng phổ thông nắm được thông tin, các nhà chuyên môn thấy được những vấn đề sâu hơn nằm trong dòng chảy ngầm dưới các sự kiện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét