Hồ hết các nhà làm phim trên thế giới họ rất thận trọng khi đưa những chủ đề có tên của các Đấng linh như Phật, Chúa Giê su vào tác phẩm nếu chưa có sự nghiên cứu kỹ lưỡng vì điều đó thể hiện sự quý trọng và đạo đức nghĩa vụ của một người có tri thức
Đạo Phật không phải là sự ban ơn, hay tự xóa tội cho chính mình mà Đạo Phật dạy con người phải biết hiểu “nhân – quả”. Ngớ ngẫng vì nội dung không phù hợp gì đến tựa phim cả !(có thể đạo diễn sẽ có lý do đểdiễn giải nhưng xin thử diễn giải xem đó có thực sự hợp chính đáng với cảm nhận công chúng không??!).
Lộ liễu. Nếu có người hỏi nội dung phim thế nào, hầu như ai cũng trầm mặc không biết phải kể làm sao khi cốt chuyện không có mục đích ý nghĩa gì rõ ràng cụthể…!Chỉ thấy rõ là những cảnh bạo lực từ con trẻ đến người lớn và việc quảng cáo rượu quá sức lạm dụng đến. N bạn tôi đã san sẻ sau khi xem phim rằng: “Nhìn vào phim Lửa Phật chúng ta thấy không gian lai căng giữa tây và ta, lúc thì giống bên Tây Tạng, lúc thì giống ở miền cao bồi Texas, chỉ có cái loa phát thanh là giống của Việt Nam mà thôi!” Điều đó không đáng nói bằng việc Dustin Nguyễn phá hoang góc cạnh là 1 vị học tu rời khỏi chốn thiền môn (do anh đảm vai chính) để đi vào một “Hội những tướng binh âm thầm bảo vệ nhà nước”.
Nhưng thật đáng buồn thay, những điều anh làm hoàn toàn cho thấy anh không hiểu gì về những điều rất căn bản của Phật pháp phê duyệt những ý tưởng và hành động hiển hiện trong bộ phim làm cho nhiều người xem khôn xiết bức xúc! Cùng song hành với anh là Ngô Thanh Vân cũng giãi bày mình có niềm tin mãnh liệt vào Phật pháp, tôi nghĩ ít nhiều chị cũng hiểu về giá trị của Phật pháp nhưng khi nhận nội dung kịch bản như vậy và thủ vai nữ chính , tôi không hiểu tại sao chị không góp ý với đạo diễn về những nhân tố rất nhạy cảm của bộ phim này đối với linh tính mà vẫn chấp thuận hòa suốt cùng kịch bản? tại sao lại lấy tên “Lửa Phật' khi từ đầu đến cuối của bộ phim chỉ là những cảnhđánh nhau, gào thét sục sùi sân hận căng lên thành những ngọn lửa để thảm sát tan thương? trong chặng đường phát triển của Phật giáo, Đạo Pháp và dân tộc song hành vượt qua những thăng trầm của tổ quốc với những vết son chói lọi ghi dấu các vị Tăng đấu tranh anh hùng bằng ý thức từ bi – trí não - và gan dạ để mang về sự hòa bình và an lạc.
Họ luôn chia sẻ rất chín chắn trong đạo đức rằng: Chúng ta chẳng thể nào nói về Phật khi chưa thật sự hiểu Phật cũng như chẳng thể nào tôn kính Phật khi chúng ta chưa đi tỉ mỉ vào thế cuộc và lời dạy của Ngài. Khi bạn gieo cây chua, vun bồi nó phát triển, bạn chặt nó để trồng cây ngọt thì thiệt hại bạn cũng có nhưng không quá nhiều. Điều đặc biệt ở hội này là ai ra khỏi hội đều phải bị tàn sát.
Càng nói càng đau lòng! Một số khán giả sau khi xem phim xong nói: Tôi chỉ có hai từ để chia sẻ là: “ Thất vọng”, ai cũng đặt một vấn đề lớn khi xem phim này. Vậy mà Dustin Nguyễn rất bạo dạn đưa hình ảnh của Tăng bảo vào phim mình với những hành động nhố nhăng sau lớp áo của một anh hùng.
Trước kia khi nghe nói sẽ có 1 bộ phim “Lửa Phật” chuẩn bị thực hiện, là những người làm nghệ thuật và cũng yêu quý đạo Phật, chúng tôi cảm thấy hân hoan trong lòng vìniềm tin với một người đạo diễn đã làm chúng tôi ấn tượng qua bộ phim “Huyền thoại bất tử” – Dustin Nguyễn - một người đạo diễn đã từng san sớt với báo chí là mình có niềm tin với Phật pháp.
Đó là quy luật muôn thuở. Chúng tôi không hiểu sự mường tượng trong phim Lửa Phật là dành cho thời nào, cổ tích cũng có dạng riêng của cổ tích, đương đại cũng có dạng riêng của hiện đại, viễn tưởng cũng có dạng riêng của viễn tưởng, còn trong phim này thì hiện đại, cổ tích, nét ta, nét tàu, nét Nga hay Tây Ban Nha đều trộn lẫn vào nhau.
Quan trọng là bạn làm gì để mọi người thấy, hiểu và tha thứ cho mình. Giáo sư N
Dustin Nguyễn và Ngô Thanh Vân (diễn viên chính) họp báo ra mắt Lửa Phật Viên đá thảy xuống nước nó sẽ chìm chứ chẳng thể nổi lên, có nguyện cầu nó cũng không nổi lên, cũng như vậy con người tạo giả tảng gì xấu thì sẽ nhận kết quả xấu.
Phim được hãng Sony Picture công chiếu ở Mỹ sau khi chiếu trong nước và các nhà nước lân cận đã nhận được nhiều sự ủng hộ của khán giả. Dù đó là một đứa trẻ nhân đức bị bạn bè bắt nạt. Ai cũng có Đức Tin, bạn làm tốt ắt hẳn những người xung quanh sẽ ủng hộ, không những thế, ơn trên cũng sẽ gia hộ khi chúng ta làm lợi lạc cho đời. Có cấp thiết phải làm như thế để làm điểm khơi nụ cười nhạt và kém cỏi trong một tác phẩm điện ảnhđược đầu tư nhiều như thế này? Có quá xem thường văn hóa Việt Nam không khi đưa ngay cả từ “ngứa hán” vào trong lời thoại đến ba bốn lần khiến những người xem phim không khỏi ngỡ ngàng về việc sử dụng ngôn từ như thế.
Cuối phim là cảnh người anh hùng ngồi với 1 vị thầy nói rằng mình thấy ray rứt vì những gì đã qua thì được thầy khuyên trong đó có một lời rằng “con phải biết tha lỗi cho chính mình”.
Xem thông tin trên báo nói là phim chiếu qua nhiều nước khác…, vậy họ sẽ nghĩ gì về văn hóa Việt Nam khi những phát ngôn thiếu văn hóa này lại được đưa thẳng lên màn bạc? Để tả tầng lớp thấp trong xã hội, đâu cấp thiết phải phơi bày những ngôn từ đó ra? Ngay khi có những người chửi tục nói thề, đâu phải cứ vì thế mà bê lên phim ảnh?! Phimảnh là bài học văn hóa, là sự đề đạt và khắc phục trong cái thâm thúy giữa hình ảnh và ngôn từ để thể hiện, đâu cần phải phơi bày để chọc cho khán giả cười hay cho khán giả nghe toẹt như vậy.
Khi hiểu chưa tới chúng ta sẽ làm chưa tới, hiểu sai, kiên cố chúng ta sẽ làm sai. Khi đã gieo một nhân không lành trong đời thì bạn phải biết hối, khi hối hận phải biết hành động tốt để bù đắp lỗi lầm, chúng ta sẽ phải nhận hậu quả nhưng hậu quả ấy sẽ được nhẹ hơn khi chúng ta biết lấy công chuộc tội. Khi các nhà khoa học trên thế giới tìm về nguồn gốc ở Ấn Độ để hiểu sự ra đời của Đức Phật, sự chứng ngộ của Phật cùng những lời dạy của Đức Phật, họ đã cảm thấu những giáo lý sâu xa và diễn giải về hình ảnh của Phật một cách rất trân trọng, cân nhắc.
Dù thời gian sau này văn hóa các nước xâm nhập vào Việt Nam khiến cho cách sống đương đại ngoại lai quá mức ở1 số thành phần nhưng điều đó không có tức là đất nước ta mất văn hóa truyền thống Á Đông để thoải mái đưa lên phim như vậy.
Chúng ta thấy rất rõ các nhà làm phim chuyên nghiệp của nhiều nước luôn xây dựng kịch bản chắc nịch, sáng tạo trong logic về hình thức lẫn nội dung với sự đầu tư kỹ lưỡng nhiều mặt khiến ai nấy đều tâm đầu ý hợp khi xem bộ phim. Tâm lý được áp đặt cho nhân vật quá nặng nề bạo lực. Mới rõ hiểu người thiếu văn hóa là phải như vậy? Suốt phim Lửa Phật, văn hóa bạo lực của người lớn tiếp chuyện truyền nhiều cho trẻ nhỏ khi những đoạn đánh đấm quá tàn ác giữa trẻ con được dựng lên trong phong thái nặng nề mùi "băng đảng"!xem mà thấy lo lắng khôn cùng cho chính tâm lý những đứa trẻ khi được "chỉđạo diễn xuất " những cái đấm liên tục bất nhẫn như muốn giết bạn bè cùng trang lứa của mình trong sự câm phẫn tột độ.
Đó mới đúng là lời dạy của quý Thầy khi chúng ta tìm hiểu và nương chánh Pháp
Hoặc nếu có thì chí ít cũng mang những giá trị nhân văn hay bài học giáo dục nào đó thông qua tác phẩm của mình.
Nhưng sao anh có thể đánh giá “QUÁ THẤP VĂN HÓA VIỆT NAM” khi dựng hình ảnh người anh hùng nằm ra vẻ nhắm mắt xuôi tay để áp sát mặt vào ngực của 1 người con gái khùng rồi bất chợt làm hành động quá sức “ố trược và dơ bẩn”. V. Nếu làm méo mó, ít người ủng hộ, không ai gia hộ thì bóng đen vô hình dễ dàng kéo bạn đến nhiều biến cố.
Trồng cây chua không thể nào ra trái ngọt được. Đến giờ khắc này, khi hỏi bất kỳ ai xem Phim “Lửa Phật” rồi, ai cũng ngớ người đến.
Đây là chánh hội hay tà hội mà có một tư tưởng quá sức “ác lạ” như vậy ngay khi nó đang hiện diện trên giang san Việt Nam? đời trẻ sẽ suy nghĩ gì về nguyên tố này đối với giang san chúng ta bây giờ trong bài học giáo dục này qua ý tưởng của đạo diễn Dustin Nguyễn ở phim Lửa Phật? Cảnh trong Lửa Phật Thêm nữa, Dustin Nguyễn vào vai một tướng binh anh hùng, xuất hiện rất oai nghiêm, mạnh mẽ, chiến thắng bao nhiêu tên côn đồ, thế cơ mà xuất hiện trong một cảnh ăn ở nhố nhăng với gái quán bar, uống rượu quá độ, điều đó có lẽ anh cho là bình thường của một người anh hùng chính chắn?!,.
Do vậy chưa thấu rõ thì đừng nên dõng dạt làm gì can dự đến Phật pháp vì cái gì cũng bác ái và có quả, trước khi làm việc gì đó, hãy nghĩ đến hậu quả của nó. Và tôi cũng thật sự quá đau lòng khi xét duyệt văn hóa cho qua những đoạn lời thoại phô phiển như thế này để có thể công khai phổ biến khắp nơi nơi trong một giang sơn mang màu sắc Châu Á là tế nhị, nhẹ nhàng.
Thật sự đó là những lời dạy của quý Thầy sao?! Hoàn toàn méo mó với những giá trị của Phật pháp bằng những lời thoại mang nội dung dễ dãi như thế. Chúng tôi bước ra khỏi phòng chiếu phim mà lòng không nguôi sự đau đáu , hụt hẫng xen lẫn lửa đốt vì những hình ảnh mình đã xem qua 100 phút của bộ phim.
Họ nói rằng “tựa đề của bộ phim là điểm thu hút chúng tôi quan hoài, nhưng xem xong thấy đăng đắng trong lòng vì sự lạm dụng quá mức cần thiết từ đời đến đạo!” Chúng tôi xin các anh chị, đừng đem Phật ra để làm nguyên tố cuốn sự quan tâm của mọi người ngay khi trong đó không có một chút nội dung gì hệ trọng đến Pháp Phật, sự lệch lạc như vậy không mang lại điều gì hay nhất là khi chúng ta đem tên hay hình tượng Đấng thiêng mà tự do sáng tạo theo ý tưởng “rất đời” của mình, làm ảnh hưởngđến nhiều giá trị thanh cao của Phật giáo.
Trong khán phòng xem phim, những nụ cười vô tư của nhiều bạn trẻ nông cạn xen lẫn những tiếng kêu “trời” và tiếng thở dài kèm theo bao cái lắc đầu thẹn thùng của phần lớn những con người chín chắn. Thậm chí nhiều phim cũng chẳng đề cặp đến Phật nhưng mang nhiều giá trị nghệ thuật và nhân bản sâu sắc khiến nhiều người xem dâng tràn cảm xúc như phim "Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân" của đạo diễn Kim Ki Duk (Hàn Quốc) là một thí dụ rất tiêu biểu.
Cũng như vậy, khi bạn làm điều xấu rồi, ngưng ngay làm điều tốt, thế cuộc bạn sẽ khác hơn nhưng ít nhiều bạn cũng phải chịu bổn phận với hậu quả.
Không phải biết lỗi, tựtha lỗi cho mình là hết. Chánh Đức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét